Những Chiếc Ấm Đất

Truyện ngắn
  Đánh giá    Viết đánh giá
 0      257      0
Phí: Tải Miễn phí
Mã tài liệu
tf0ntq
Danh mục
Truyện ngắn
Thể loại
Ngày đăng
11/1/2014
Loại file
pdf
Số trang
6
Dung lượng
0.23 M
Lần xem
257
Lần tải
0
  DOWNLOAD
File đã kiểm duyệt an toàn

HƯỚNG DẪN DOWNLOAD TÀI LIỆU

Bước 1:Tại trang tài liệu thuvienmienphi bạn muốn tải, click vào nút Download màu xanh lá cây ở phía trên.
Bước 2: Tại liên kết tải về, bạn chọn liên kết để tải File về máy tính. Tại đây sẽ có lựa chọn tải File được lưu trên thuvienmienphi
Bước 3: Một thông báo xuất hiện ở phía cuối trình duyệt, hỏi bạn muốn lưu . - Nếu click vào Save, file sẽ được lưu về máy (Quá trình tải file nhanh hay chậm phụ thuộc vào đường truyền internet, dung lượng file bạn muốn tải)
Có nhiều phần mềm hỗ trợ việc download file về máy tính với tốc độ tải file nhanh như: Internet Download Manager (IDM), Free Download Manager, ... Tùy vào sở thích của từng người mà người dùng chọn lựa phần mềm hỗ trợ download cho máy tính của mình  

NỘI DUNG TÀI LIỆU

Những Chiếc Ấm Đất

 

HÌNH ẢNH DEMO
Tài liệu Những Chiếc Ấm Đất slide 1

Tài liệu Những Chiếc Ấm Đất slide 2

Tài liệu Những Chiếc Ấm Đất slide 3

Tài liệu Những Chiếc Ấm Đất slide 4

Tài liệu Những Chiếc Ấm Đất slide 5


Chỉ xem 5 trang đầu, hãy download Miễn Phí về để xem toàn bộ

Những Chiếc Ấm Đất
Nguyễn Tuân
Những
Chiếc
Ấm
Đất
Tác giả: Nguyễn Tuân
Thể loại: Truyện Ngắn
http://khotrithuc.com
Date: 09-January-2014
Trang 1 /5
www.khotrithuc.com
Những Chiếc Ấm Đất
Nguyễn Tuân
Bóng
nắng
gần tới đỉnh đầu.
Sư cụ chùa
Đồi Mai thủng
thẳng
trở về trai phòng. Nhà sư già gỡ
chiếc nón
tu lờ, sắp ngồi vào thụ trai thì có tiếng con trẻ gọi ở ngoài cổng chùa.
Một chú tiểu lễ
phép bước lên tam cấp:
- Bạch cụ, có người con trai cụ Sáu xin vào.
- Vậy chú vẫn đóng cửa chùa đó à? Chú ra mở mau không
có người ta phải đứng nắng lâu. Cổng
nhà
chùa bao giờ cũng nên
để ngỏ.
Từ giờ chú nên
nhớ: sáng sớm tụng kinh nhật
tụng và thỉnh
chuông
xong là phải
mở rộng
cửa chùa
và tối đến,
lúc nào
học xong kệ thì mới đóng.
Kẻo nữa
khách thập
phương
họ kêu đấy.
Tiểu
a
được
một
lát thì một
người
con
trai
trạc
mười bảy tuổi
xúng
xính
trong
chiếc
áo
dài
thâm,
chân xéo lấm, tay bưng cái khay tiến vào tăng xá, vái sư cụ:
- Bạch
cụ,
thầy
con
cho
con
mang
xuống
iếu
cụ bình
trà
đầu
xuân.
Và xin phép cụ cho
a
giếng chùa nhà gánh
một gánh
nước.
Nhà sư già đã quen
với những việc biếu và xin mượn này ở dưới cụ Sáu, khẽ cất tiếng cười. Trên
khuôn
mặt khô xác, nụ cười không
có gì là ấm áp thiết tha. Nó chỉ đủ là hiền lành thôi.
- Thế cháu đựng nước bằng cái gì?
- Dạ có người nhà quẩy nồi và gánh đi theo
còn chờ ở ngoài.
- Ai di đà phật?
Nắng
này mà đi từ làng trên
xuống
tận đây lấy nước, cụ Sáu nhà
có công
quá.
Cháu ngồi nghỉ chân
đã. Để già bảo chú tiểu đưa tên bộc ra giếng.
Cháu đi từ sớm, chắc bây giờ
đã ngót dạ rồi; sẵn oản chuối vừa hạ xuống,
già ép cháu thụ một ít lộc Phật.
- Bạch cụ, cháu ăn mặn ở nhà vẫn còn lửng dạ.
Sư cụ chùa Đồi Mai không nài thêm
và vẫn chỉ cười rất thuần
hậu.
- Cháu có biết cụ Sáu nhà đến xin nước ở chùa đây đã mấy năm nay rồi không?
Gần mười năm.
Uống
trà tàu như thầy cháu thì cũng có một.
Cứ nước giếng chùa đây mới chịu pha
trà. Lắm lúc
già tự hỏi về cái tiền thân
của thầy cháu xem là như thế
nào.
Nghĩ đến
cái nhân
duyên
của thầy
cháu với nhà chùa đây, thực cũng là bền và kỳ lắm cháu ạ.
Trang 2 /5
www.khotrithuc.com
Những Chiếc Ấm Đất
Nguyễn Tuân
Thoáng
thấy tên lão bộc đã quảy xong gánh
nước đang ngơ ngác tìm mình và làm ướt cả khoảng
giữa sân chùa lát toàn
đá tảng xanh,
người con cụ Sáu,
với cái từ tốn của một thư sinh ngồi hầu
chuyện
ực phụ chấp
đã xuất gia, liền vội vàng đứng dậy xin phép về.
- Bạch
cụ, cháu
vội phải
về, vì ở nhà
hôm
nay có khách
uống
trà.
Có lẽ thầy cháu
ở nhà
đang
chờ nước về.
Nhà sư già cũng vội theo
ọn xin nước ra tới thềm
ngoài.
Sư cụ rút trong tay áo vải rộng ra một
chiếc quạt thước, xòe rộng hết cả nan quạt, nghiêng
che đầu cho đỡ nắng và bảo chú tiểu:
- Chú chạy mau ra vườn, bẻ mấy cành lá đào.
Rồi cụ giữ con cụ Sáu lại:
- ấy, ấy, thong
thả một chút. Thả mấy cành
đào có lá vào nồi nước, lúc gánh
đi đường xa nó đỡ
sóng ra ngoài và về đến nhà,
nước vẫn mát.
Bọn
xin nước
vái chào
nhà
sư. Trên
con
đường
đất
cát
khô,
nồi
nước
tròng
trành
theo
ước
chân mau của người đầy tớ già đánh
ỏ xuống mặt đường những hình ngôi sao ướt và thẫm
màu.
Những hình sao ướt nối nhau
trên
một quãng
đường dài ngoằn
ngoèo
như lối đi của loài bò sát.
Ví buổi trưa hè này là một đêm
óng trăng
dãi, và ví cổng chùa Đồi Mai là một cửa non
đào thì
những giọt sao kia có đủ cái thi vị một cuộc đánh
dấu con đường về của khách tục trở lại trần.
ánh
nắng
già dặn buổi trưa nung đốt mặt cánh
đồng dưới chân
đồi, làm rung rinh lớp không
khí
ốc từ mặt đất. Giống như vệt khói nhờ,
nắng
vờn qua những màu xanh bóng loáng của một dãy
xóm làng cây cối im lìm. Đứng trong
cổng
chùa
từ bề cao nhìn xuống cái thấp
dưới chân
mình,
nhà
sư già nheo
nheo
cặp
mắt,
nhìn cái nắng
sáng
lòa. Bọn người xin nước chỉ còn là mấy cái
chấm
đen,
mỗi chuyển
động
lại làm tung lại phía
sau mình một chùm
cát bụi mờ mờ. Gió nồm
thổi mạnh,
nhiều cơn, đã đem cả mảnh
ụi trần kia vào lọt cổng ngôi chùa cao ráo. Nhà sư nghĩ
đến cụ Sáu, thở dài tỏ ý tiếc cho một kiếp chúng sinh còn vướng mãi vòng nghiệp
chướng.
Cụ Sáu vốn đi lại với chùa đây kể ra đã lâu. Từ trước cái hồi nhà sư già tới trụ trì. Mấy pho tượng
Phật
Tam
thế
ằng
gỗ mít đặt ở trên
ệ và mấy pho
Kinh in giấy đại thừa
là của cụ Sáu cúng
đấy. Cái chuông
treo
ở trên
nhà phương
trượng cũng là của ông cụ Sáu cúng vào hồi trùng tu lại
chùa.
Và mỗi lần nhà chùa lập phả
khuyến
thì ông cụ Sáu đứng đầu sổ. Chùa Đồi Mai ở xa làng
mạc biệt lập trên
một khu đồi nên
cũng ít bị phiền
nhiễu bởi đám tạp khách.
Thỉnh thoảng
trong
ọn khách
đến
chơi, ông cụ Sáu được sư cụ biệt đãi nhất.
Tháng
một lần, nhà
sư già lại giữ ông
cụ Sáu lại ăn một
ữa cơm chay và lần nào
từ biệt,
nhà
sư cũng chân
thành
tặng
khách
một rò
lan Chu Mặc. Thường
thường
mỗi lần gặp
gỡ, thể
nào
hai ông
già cũng kéo
nhau
a cái giếng
nước mà chuyện
vãn rất lâu. Nhà sư ít nhời,
trầm
tĩnh ngắm
óng
cụ Sáu trong
lòng đáy giếng
sâu.
Cái bóng
nhà
sư già ít khi được đậu hình
cho
lâu trên
phiến
gương
nước giếng
mát
lạnh:
chốc chốc một vài giọt nước ngọt lại rời mạch đá tổ ong, thánh
thót rớt xuống, tiếng kêu bì bõm.
Ông cụ Sáu tỳ tay vào thành
giếng nhờn
mịn rêu xanh,
chỉ ngón
tay xuống lòng giếng sâu thẳm
gần hai con sào mà nói: "Chùa nhà ta có cái giếng này quý lắm. Nước rất ngọt.
Có lẽ tôi nghiện
trà
tàu
vì nước
giếng
chùa
nhà
đây.
Tôi sở dĩ không
nghĩ
đến
việc đi đâu xa được,
cũng
là vì
không
đem
theo
được nước giếng
này đi để pha
trà.
Bạch
sư cụ, sư cụ nhớ hộ tôi câu thề
này:
"Là giếng
chùa
nhà
mà cạn
thì tôi sẽ lập tức cho
không
người nào
muốn
xin bộ đồ trà rất quý
của tôi. Chỉ có nước giếng đây là pha
trà không
ao giờ lạc mất hương vị. Mà bạch cụ, chúng tôi
không
hiểu
tại sao
ngọn
đồi này
cao

thủy
lại tụ.
Địa thế
chùa
này,
xem
a
còn
dụng

Trang 3 /5
www.khotrithuc.com

Nguồn: thuvienmienphi

 

Bạn phải gởi bình luận/ đánh giá để thấy được link tải

Nếu bạn chưa đăng nhập xin hãy chọn ĐĂNG KÝ hoặc ĐĂNG NHẬP
 
 

BÌNH LUẬN


Nội dung bậy bạ, spam tài khoản sẽ bị khóa vĩnh viễn, IP sẽ bị khóa.
Đánh giá(nếu muốn)
 BÌNH LUẬN

ĐÁNH GIÁ


ĐIỂM TRUNG BÌNH

0
0 Đánh giá
Tài liệu rất tốt (0)
Tài liệu tốt (0)
Tài liệu rất hay (0)
Tài liệu hay (0)
Bình thường (0)
Thành viên
Nội dung đánh giá

 
LINK DOWNLOAD

Nhung-Chiec-Am-Dat.pdf[0.23 M]

File đã kiểm duyệt
     Báo vi phạm bản quyền
Pass giải nén (Nếu có):
thuvienmienphi.com
DOWNLOAD
(Miễn phí)

Tài liệu tương tự