Mẹ và con

Ngành KHXH & Nhân văn,Văn học Việt Nam
  Đánh giá    Viết đánh giá
 3      258      0
Phí: Tải Miễn phí
Mã tài liệu
ehxntq
Danh mục
Ngành KHXH & Nhân văn,Văn học Việt Nam
Thể loại
văn học Việt, nghệ thuật, sân khấu, kịch bản
Ngày đăng
4/3/2014
Loại file
pdf
Số trang
12
Dung lượng
0.28 M
Lần xem
258
Lần tải
3
  DOWNLOAD

Đêm đã rất khuya. Đường phố vắng ngắt. Trời se lạnh. Một anh bộ đội khoác ba lô rảo bước. Anh vừa xuống tàu, một chuyến tàu trễ giờ. Qua một vườn hoa nhỏ, anh nhìn thấy một bà cụ ngồi co ro trên một chiếc ghế xi măng. Tự nhiên anh bước chậm

HƯỚNG DẪN DOWNLOAD TÀI LIỆU

Bước 1:Tại trang tài liệu thuvienmienphi bạn muốn tải, click vào nút Download màu xanh lá cây ở phía trên.
Bước 2: Tại liên kết tải về, bạn chọn liên kết để tải File về máy tính. Tại đây sẽ có lựa chọn tải File được lưu trên thuvienmienphi
Bước 3: Một thông báo xuất hiện ở phía cuối trình duyệt, hỏi bạn muốn lưu . - Nếu click vào Save, file sẽ được lưu về máy (Quá trình tải file nhanh hay chậm phụ thuộc vào đường truyền internet, dung lượng file bạn muốn tải)
Có nhiều phần mềm hỗ trợ việc download file về máy tính với tốc độ tải file nhanh như: Internet Download Manager (IDM), Free Download Manager, ... Tùy vào sở thích của từng người mà người dùng chọn lựa phần mềm hỗ trợ download cho máy tính của mình  

NỘI DUNG TÀI LIỆU

Mẹ và con

 

HÌNH ẢNH DEMO
Tài liệu Mẹ và con slide 1

Tài liệu Mẹ và con slide 2

Tài liệu Mẹ và con slide 3

Tài liệu Mẹ và con slide 4

Tài liệu Mẹ và con slide 5


Chỉ xem 5 trang đầu, hãy download Miễn Phí về để xem toàn bộ
Mẹ và con
Khải Nguyên HT
Khải
Nguyên
HT
Mẹ

con
Nhân vật:
- Anh bộ đội
- Bà cụ
- Vợ anh bộ đội (Lan)
- Anh con trai (con bà cụ)
- Chị con gái (con bà cụ)
- Bé gái, cháu nội bà cụ.
Đêm đã rất khuya. Đường phố vắng ngắt. Trời se lạnh. Một anh bộ đội khoác ba lô rảo bước. Anh
vừa xuống tàu, một chuyến tàu trễ giờ. Qua một vườn hoa nhỏ, anh nhìn thấy một bà cụ ngồi co ro
trên một chiếc ghế xi măng. Tự nhiên anh bước chậm lại.
Anh bộ đội (nói một mình): Vào giờ này mà còn có người ngồi đây nhỉ! Bà cụ nom phúc hậu, nhưng
sao vẻ mặt âm thầm thế? Hay bị ốm? (lại gần) Chào cụ. Cụ khó ở phải không ạ?
Bà cụ (hơi ngửng lên, giọng yếu ớt): Cảm ơn anh, tôi chẳng làm sao cả.
Anh bộ đội (ngạc nhiên): Ơ! Mẹ có phải là mẹ Thục không ạ?
Bà cụ nín lặng, nhắm mắt lại... Anh bộ đội chần chừ rồi bỏ đi. Được mấy bước, anh dừng chân
ngoái nhìn lại.
Anh bộ đội (nghĩ ngợi): Chẳng lẽ mình nhớ sai. Nhưng sao... (Tần ngần quay mặt định đi tiếp)
Chuyến tàu chết tiệt! Trễ có đến nửa ngày chứ chẳng không. Chẳng biết Lan có đi làm ca đêm
không. (Lại ngoái nhìn) Bà cụ chắc gặp phải chuyện gì đó... (Quay lại, đến gần chiếc ghế) Cụ ơi!
(Bà cụ mở mắt, ngước nhìn) Cách đây hai tháng, cụ, à mẹ có tham gia một đoàn đại biểu hậu phương
lên thăm bộ đội biên giới phải không ạ?
Bà cụ (giọng uể oải): Anh ở đâu ta?
Anh bộ đội: Nhà con ở thành phố này. Con vừa ở biên giới về. Con nhớ là mẹ đòi được đứng ở một
điểm cao để nhìn bọn bành trướng bên kia biên giới. Mẹ và hai chị ngồi vá quần áo cho chúng con.
Mẹ ứa nước mắt thương chúng con vất vả. Chúng con thì lại thương mẹ tuổi già leo núi vất vả.(Bà cụ
lại nhắm mắt nín lặng)Sao mẹ lại ngồi đây? Trời khuya lạnh thế này, mẹ cảm mất. Nhà mẹ gần đây
Mẹ và con
Khải Nguyên HT
không ạ? (Bà cụ khẽ lắc đầu) Mẹ ở phố nào ạ? (Bà cụ mở mắt thẫn thờ nhìn đâu đâu) Con đưa mẹ về
nhé?
Bà cụ (thở dài): Tôi chẳng biết về đâu nữa.
Anh bộ đội: Sao ạ?
Bà cụ (trầm ngâm một lát, rồi đổi tư thế ngồi, lời đắn đo): Tôi ở một thị trấn ngoại thành vào thăm
con. Tối nay đi dạo một mình chẳng may bị lạc. Tôi ngồi đây chờ sáng rồi sẽ liệu.
Anh bộ đội: Mẹ còn nhớ tên phố hoặc tên phường không?
Bà cụ: Tôi cũng chẳng biết nữa.
Anh bộ đội: Thế thì mời mẹ về nhà con nghỉ tạm. Ngồi đây không tiện đâu.
Bà cụ: Giã ơn anh. Tôi ở đây cũng được. Chắc trời sắp sáng rồi.
Anh bộ đội: Mới hơn hai giờ sáng thôi mẹ ạ. Gớm! Chuyến tàu chậm hơn rùa. Nhà chúng con chỉ có
hai vợ chồng, mẹ đừng ngại.
Bà cụ: Anh cứ về đi, kẻo chị ấy mong. Mặc tôi.
Anh bộ đội: Mẹ đi với con. Để mẹ trong tình cảnh này con không yên tâm. Nào! Mẹ đứng lên.
Sương ướt cả mặt ghế rồi. Con dìu mẹ nhé.
Bà cụ (miễn cưỡng đứng dậy): Không cần. Tôi đi được.
*
*
*
Anh bộ đội đứng trước cửa nhà mình cùng bà cụ.
Anh bộ đội (tự nhủ): May quá! Cửa không khoá ngoài.(Anh gõ cửa. Trong nhà vẫn im ắng. Anh lại
gõ nữa.)Lan ơi! Lan!
(Một lát)
Người vợ (hỏi dè dặt từ bêntrong, giọng ngái ngủ): Ai đấy?
Anh bộ đội: Anh đây.
(Cửa mở rộng. ánh sáng ùa ra)
Người vợ: Ơ! Anh về muộn thế? Chẳng báo trước cho em biết!
Anh bộ đội: Anh nhớ em quá trốn về ít hôm, làm sao mà báo trước được. Tàu bè khỉ quá, chậm như
là...
Người vợ: Thật không?
Anh bộ đội: Cái gì "thật không"? à! Thật quá đi chứ. Cho anh vào nhà nhanh nhanh lên! Hàng xóm
iết, lại phải nói dối, phiền ra.
Mẹ và con
Khải Nguyên HT
Người vợ: Thế thì...
Anh bộ đội: Thế thì không cho vào phải không? Đuổi anh cũng được, nhưng để cụ đây vào nhà đã.
Mẹ ạ, đây là vợ con.
Người vợ (nghĩ nhanh): Lại còn bà cụ nào nữa thế này? (với bà cụ) Chào cụ ạ. Cụ...
Anh bộ đội: Mẹ đây ở ngoại thành vào thăm con, đi chơi bị lạc, anh mời về đây nghỉ tạm, mai hãy
hay. Kìa! Sao em có vẻ bối rối thế? Vừa rồi anh nói đùa thôi. Anh được thưởng nghỉ phép đặc biệt ba
ngày. Có cần anh trình giấy ngay bây giờ không? Được! (rút từ túi ngực ra một tờ giấy, đứng nghiêm
chào) Báo cáo thủ trưởng vợ! Tôi, thượng sĩ chồng...
Người vợ: Thôi! Thôi! Cụ cười cho bây giờ. Anh cứ hay thích trêu em. Biết vậy thì cứ để cho gọi
cửa đến sáng.
(Mọi người vào nhà)
Anh bộ đội: Rõ! Xin chịu phạt sau. Bây giờ em kiếm cái gì mời cụ xơi tạm.
Bà cụ: Tôi chẳng muốn ăn gì cả đâu. Anh chị cứ tự nhiên.
Anh bộ đội (trỏ một cái cửa): Thẳng lối này có nhà vệ sinh mẹ ạ. (Mở cánh cửa, chỉ tay) Tít cuối
sân. Để con bật đèn.
(Bà cụ đi ra)
Người vợ (nói nhỏ): Anh biết người ta thế nào mà dám đưa về nhà? Thời buổi này, biết ai ngay, ai
gian?
Anh bộ đội: Trông người thì biết chứ em. Vả lại anh quen...
Người vợ (cắt lời chồng): Bà này chẳng ra dáng người nhà quê. Khéo mà mất cảnh giác.
Anh bộ đội: Anh quen, hôm cụ cùng đoàn đại biểu thành phố đến uý lạo bộ đội.
Người vợ (giận hờn): Nghỉ được ba hôm, mà đã chậm tàu mất hàng nửa ngày rồi, lại còn... Anh
chẳng tâm lí gì cả.
Anh bộ đội (làm cử chỉ âu yếm vợ): Thôi, anh xin. Anh đền đây này (ôm vợ).
Người vợ: Suỵt! Bà ta vào đấy (né ra).
(Bà cụ vào)
Anh bộ đội: Mẹ chắc đói và mệt.
Bà cụ: Anh đi xa về, chứ tôi thì... đừng lo cho tôi.
Anh bộ đội: Con ăn trên tàu rồi. Thôi thì mời mẹ ăn tạm mấy cái kẹo này vậy. Em lấy hộ anh cái đĩa
ồi lại đây cùng ăn với cụ cho vui. Quà của lính chỉ có vậy. Em này! Nhà có nước sôi không? Để anh
pha chè mời cụ. Chè tuyết Hà Giang chính hiệu nhé.
Bà cụ: Đừng! Anh chị đừng quá bận tâm về tôi.
(Lòng nhiệt thành của người chồng đối với bà cụ đã truyền sang
người vợ, nãy giờ vẫn có
chỗ khóxử)

Nguồn: thuvienmienphi

 

Bạn phải gởi bình luận/ đánh giá để thấy được link tải

Nếu bạn chưa đăng nhập xin hãy chọn ĐĂNG KÝ hoặc ĐĂNG NHẬP
 
 

BÌNH LUẬN


Nội dung bậy bạ, spam tài khoản sẽ bị khóa vĩnh viễn, IP sẽ bị khóa.
Đánh giá(nếu muốn)
 BÌNH LUẬN

ĐÁNH GIÁ


ĐIỂM TRUNG BÌNH

0
0 Đánh giá
Tài liệu rất tốt (0)
Tài liệu tốt (0)
Tài liệu rất hay (0)
Tài liệu hay (0)
Bình thường (0)
Thành viên
Nội dung đánh giá

 
LINK DOWNLOAD

Me-va-con.pdf[0.28 M]

File đã kiểm duyệt
     Báo vi phạm bản quyền
Pass giải nén (Nếu có):
thuvienmienphi.com
DOWNLOAD
(Miễn phí)

Tài liệu tương tự