Ai Là Kẻ Thứ Ba? (Những Câu Chuyện Ngoại Tình Có Thật Ở Trung Quốc)

Ngành KHXH & Nhân văn,Văn học nước ngoài
  Đánh giá    Viết đánh giá
 1      185      0
Phí: Tải Miễn phí
Mã tài liệu
dqxntq
Danh mục
Ngành KHXH & Nhân văn,Văn học nước ngoài
Thể loại
xã hội Trung Quốc, cuộc sống thành thị, đạo lý, gia đình, ngoại tình
Ngày đăng
11/3/2014
Loại file
pdf
Số trang
123
Dung lượng
0.77 M
Lần xem
185
Lần tải
1
  DOWNLOAD

Dù tình yêu hay hôn nhân, đều là một trận chiến âm thầm có thể mãi mãi không có hồi kết? Tại sao anh ấy lại lỡ chân quá đà? Tại sao cô ấy công khai báo thù? kẻ thứ ba rốt cục là ai? Bản năng lừa đảo, phản bội, thích tìm kiếm những kích thích mới mẻ trong tính cách con người khiến mối nguy cơ tiềm

HƯỚNG DẪN DOWNLOAD TÀI LIỆU

Bước 1:Tại trang tài liệu thuvienmienphi bạn muốn tải, click vào nút Download màu xanh lá cây ở phía trên.
Bước 2: Tại liên kết tải về, bạn chọn liên kết để tải File về máy tính. Tại đây sẽ có lựa chọn tải File được lưu trên thuvienmienphi
Bước 3: Một thông báo xuất hiện ở phía cuối trình duyệt, hỏi bạn muốn lưu . - Nếu click vào Save, file sẽ được lưu về máy (Quá trình tải file nhanh hay chậm phụ thuộc vào đường truyền internet, dung lượng file bạn muốn tải)
Có nhiều phần mềm hỗ trợ việc download file về máy tính với tốc độ tải file nhanh như: Internet Download Manager (IDM), Free Download Manager, ... Tùy vào sở thích của từng người mà người dùng chọn lựa phần mềm hỗ trợ download cho máy tính của mình  

NỘI DUNG TÀI LIỆU

Ai Là Kẻ Thứ Ba? (Những Câu Chuyện Ngoại Tình Có Thật Ở Trung Quốc)

 

HÌNH ẢNH DEMO
Tài liệu Ai Là Kẻ Thứ Ba? (Những Câu Chuyện Ngoại Tình Có Thật Ở Trung Quốc) slide 1

Tài liệu Ai Là Kẻ Thứ Ba? (Những Câu Chuyện Ngoại Tình Có Thật Ở Trung Quốc) slide 2

Tài liệu Ai Là Kẻ Thứ Ba? (Những Câu Chuyện Ngoại Tình Có Thật Ở Trung Quốc) slide 3

Tài liệu Ai Là Kẻ Thứ Ba? (Những Câu Chuyện Ngoại Tình Có Thật Ở Trung Quốc) slide 4

Tài liệu Ai Là Kẻ Thứ Ba? (Những Câu Chuyện Ngoại Tình Có Thật Ở Trung Quốc) slide 5


Chỉ xem 5 trang đầu, hãy download Miễn Phí về để xem toàn bộ
- Những câu chuyện ngoại tình có thật ở Trung Quốc -
Dù tình yêu hay hôn nhân, đều là một trận chiến âm thầm có thể mãi mãi không có
hồi kết? Tại sao anh ấy lại lỡ chân quá đà? Tại sao cô ấy công khai báo thù? Kẻ thứ
a rốt cục là ai? Bản năng lừa đảo, phản bội, thích tìm kiếm những kích thích mới
mẻ trong tính cách con người khiến mối nguy cơ tiềm ẩn càng dễ tới bên chúng ta.
PHẦN 1: DAY DỨT GIỮA GIA ĐÌNH VÀ HAM MUỐN
1. Vợ tôi từng là kẻ thứ ba:
“Không”, Bình Bình nói, “Hạnh phúc là cái hiện có. Đó là câu nói luôn khắc ghi trong
trái tim em từ sau khi lấy anh. Em và anh ấy không còn gì nữa. Em có thể đảm bảo
với anh về điểm này. Vì chúng em tới tận ngày nay vẫn có thể dùng trái tim để suy
nghĩ cho nhau, đã chứng minh tất cả”.
Người được hẹn phỏng vấn: Hoàng Lư, nam, nhân viên công ty, người Hồ Bắc
Đó là cuộc phỏng vấn được hình thành sau khi mấy người quen biết tụ tập với nhau,
trò chuyện huyên thuyên.
“Hôn nhân chính là cái hiện có”, đó là châm ngôn của Hoàng Lư.
Khi lấy Đặng Bình Bình, tôi đã ba mươi ba tuổi, cô ấy cũng ba mươi. Người đàn ông
và đàn bà đã đứng tuổi, đều lấy nhau lần đầu, đủ biết phải trải qua một quá trình lựa
chọn bạn đời vất vả đến thế nào. Do công việc của tôi luôn bất ổn, các doanh
nghiệp cứ nay làm mai đợi việc, thế nên tôi ngừng công việc mới, cùng mấy người
ạn hùn vốn làm ăn buôn bán nguyên vật liệu, sống ở Quảng Đông hơn ba năm.
Chuyện đời gian khó, đường làm ăn gập ghềnh, những chuyện cá nhân tự khắc
uông sang một bên. Tới khi gặp được Bình Bình, người nhà tôi đã lo lắng cho tôi
tới mức hận không thể tống tôi vào động phòng ngay hôm sau.
Bình Bình rất đẹp, tính nết cũng dịu dàng. Cô ấy làm việc trong cơ quan trực thuộc
tỉnh, tốt nghiệp đại học danh tiếng, học vấn cao hơn tôi. Tôi thực không hiểu nổi tại
sao chuyện hôn nhân của cô lại kéo dài đến vậy. Nhưng người hiện đại, ai mà
chẳng có một đoạn lịch sử đau thương. Tôi nghĩ, hẳn vì một mối tình khắc cốt ghi
tâm nào đó, khiến cô đau lòng, nên không muốn yêu nữa chăng?
Những điều này, tôi hầu như chưa từng hỏi cô bao giờ. Cô kể ra bao nhiêu, tôi chỉ
nghe bấy nhiêu. Quả thực, cô từng nhắc đến mối tình thời sinh viên. Đó là tình đầu,
nhưng sau khi ra trường, họ đã chia tay. Một lần, khi chúng tôi đang ngồi trên xe, đi
ngang qua Viện thiết kế kiến trúc, đúng lúc đó có một người đàn ông đẩy xe đạp đi
a ngoài cửa, khóe miệng cô ấy nở một nụ cười. Thì ra đó là một chàng trai mà cô
ấy quen biết sau khi tốt nghiệp chưa lâu. Anh ta từng theo đuổi cô ấy, nhưng cô ấy
lại ngần ngừ. Dù cũng hơi thích đối phương, nhưng cô không hề để lộ. Người đàn
ông đó không kiên nhẫn được, cuối cùng cũng không hẹn hò với cô ấy nữa.
Những chuyện này hầu như khiến tôi có thể nhìn thấy được tuổi thanh xuân cô độc
của một người phụ nữ đẹp. Quả thật, cô ấy rất hay do dự. Ngay cả khi tôi biểu hiện
ất mãnh liệt, cô ấy chỉ cười mong manh. Ngày nay trong thành phố phồn hoa này,
có thể gặp được người như cô ấy quả thực rất hiếm. Mọi người đều ra sức thể hiện
khát vọng của mình, dù đó chỉ là khát khao về mặt sinh lí. Nhưng tôi phát hiện thấy
dường như cô ấy có đủ sức lực để hóa giải nó. Cô luôn lạnh lùng như vậy, khiến tôi
uộc phải hỏi, Hay là em không có cảm giác với anh. Cô ấy vội vàng lắc đầu, nước
mắt ứa ra. Tôi không nỡ hỏi tiếp.
Có lẽ trong bao năm qua, chính vì sự do dự này đã khiến cô ấy mất đi bao cơ hội
lập gia đình. Quốc khánh năm 2001, sau khi quen nhau được nửa năm, cuối cùng
chúng tôi cũng kết hôn. Trong đám cưới, thấy rõ các bậc phụ huynh hai bên thở
phào. Sự vui sướng của họ khiến chúng tôi thêm ngại ngùng. Tôi và Bình Bình
không ngừng nhìn nhau cười. Chỉ khi chúng tôi bắt đầu học cách sống vì người
thân, trong ánh mắt cha mẹ, chúng tôi mới được coi là đã trưởng thành.
Những ngày sau khi lấy nhau đều trôi qua thật hạnh phúc. Vừa bước chân vào nhà,
vẻ do dự thường nhật của cô đã tiêu tan như mây khói. Cô không giấu diếm tình yêu
chân thành với tôi và với tổ ấm mới này. Cô lấy hết sức lực của một người phụ nữ
đảm đang ra thu vén gia đình, mỗi ngày ba bữa cơm, có món nọ món kia, nhà cửa
sạch sẽ, sàn nhà bóng lộn tới mức soi gương được. Trước đây tôi còn cứ ngỡ rằng
cô ấy không muốn lấy tôi, thật không ngờ lại lấy được một cô vợ giỏi như vậy.
Có lẽ do tuổi tác đã lớn, luôn cho rằng hôn nhân sẽ không có được lửa nhiệt tình
như đám trẻ. Nhưng nhờ Bình Bình, tôi như có cảm giác rơi vào đống mật ngọt.
Buổi sáng thức dậy, ngắm nhìn cô ngủ say, lông my dài rợp bóng, gương mặt đầy
vẻ an bình và hạnh phúc. Như thể tôi và gia đình này chính là thiên thần của cô ấy.
Và cô ấy có thể hoàn toàn gửi gắm tấm thân mình cho tôi. Trong lòng tôi bỗng trào
lên nỗi xót thương vô hạn. Tôi khe khẽ tụt xuống giường, chuẩn bị sẵn kem đánh
ăng và đồ ăn sáng cho vợ rồi mới gọi cô ấy dậy.
Bình Bình thức dậy có lúc lơ mơ như không biết mình đang ở đâu. Cô có vẻ buồn
ã không vui, ngắm nghía trần nhà hồi lâu, không nói câu nào. Những lúc đó, cô ấy
không thích tôi đùa giỡn, chọc ghẹo. Nhưng cũng có lúc, cô đột ngột chìa tay ra với
tôi, ra hiệu muốn tôi cõng cô ấy vào toilet. Tôi coi tất cả những điều này như một
chứng bệnh tổng hợp của một cuộc hôn nhân mới. Tôi nói, Em có thể lười biếng
dăm ngày, nhưng khi có con rồi, không có được những ngày tháng thoải mái như
vậy đâu nhé!
Ba tháng sau khi kết hôn, Bình Bình đã có thai. Phụ huynh hai bên bắt đầu cuống
quýt bận rộn không báo tình hình với nhau và không ngừng đến giúp chúng tôi
chuẩn bị mọi thứ cho em bé. Sức khỏe Bình Bình rất tốt. Tuy tuổi tác hơi cao nhưng
mỗi lần kiểm tra thai nhi, bác sĩ đều không tiếc lời khen ngợi, nói rằng cái thai phát
triển rất tốt, mọi xét nghiệm đều hoàn hảo.
Cuối cùng tôi cũng có một đứa con của riêng mình. Nhớ lại những ngày tháng
không định hướng trước khi lấy vợ, cuộc sống giờ đây khiến tôi thấy thỏa mãn và
hạnh phúc, tuy công việc và thu nhập vẫn biến động. Ôm chặt vợ, tôi xúc động nói:
“Chúng ta sẽ mãi mãi không rời xa nhau nhé!” Bình Bình trịnh trọng gật đầu, mắt lấp
lóa ánh nước, xem ra cô ấy còn xúc động hơn tôi. Vuốt ve cái bụng bự, cô thêm một
câu: “Hoàng Lư, anh phải hứa với em và con, chúng ta sẽ sống với nhau suốt đời!”
Tôi đáp, Tất nhiên rồi, không chỉ đời này, mà còn cả đời sau nữa.
Hạnh phúc tới muộn khiến cả hai vợ chồng đều trân trọng. Chúng tôi ngập chìm
trong cuộc sống gia đình giản dị mà hạnh phúc, chờ đợi đứa con ra đời. Cuối cùng,
Bình Bình đã sinh nở rất thuận lợi được một thằng cu nặng bốn cân. Gia đình, bạn
è và đồng nghiệp không ngớt tới chúc mừng. Quả thực nếu so với con cái của
những người cùng tuổi với chúng tôi, con chúng tôi có thể là đứa bé nhất trong nhà.
Sau khi làm mẹ, tính nết của Bình Bình thay đổi rất nhiều, kiên cường hơn nhưng
cũng ôn hòa và dịu dàng hơn. Cô ấy rất ít khi vòi vĩnh, làm nũng tôi nữa. Một tay cô
ấy lo liệu hết chuyện ăn uống, tắm rửa cho con, tới nửa đêm đang ngủ say, chỉ cần
nghe thấy tiếng con ho, cô ấy cũng lập tức tỉnh dậy.Bản tính mẫu tử của phụ nữ
thực khiến người ta phải cảm động.
Tôi nhận thấy Bình Bình cực kỳ lưu luyến tôi, con trai và cả gia đình này. Cô ấy vốn
không phải là người có thể diễn đạt tình cảm mạnh mẽ, nhưng giờ đây đã thay hẳn.
Chỉ cần tôi về tối muộn một tí, hoặc tâm trạng không vui, con bị ốm nhẹ, cô ấy đều
có thể coi đó là chuyện lớn trong đời. Cứ như thể cô ấy là mẹ của hai bố con tôi, rõ
àng có thể dùng từ “bảo vệ” để miêu tả.
Có thể do việc đứa trẻ ra đời đã kích thích tình mẫu tử của cô ấy. Bình Bình càng
đàn bà hơn so với trước khi cưới. Chỉ trong chớp mắt, cô ấy đã biến thành một
người phụ nữ duyên dáng, ôn hòa, chín chắn, toàn thân như toát lên một thứ ánh
sáng rạng rỡ và quyến rũ. Trong mắt tôi, cô ấy còn đẹp hơn trước khi cưới.
Hết kỳ nghỉ cữ, vợ tôi bắt đầu quay lại làm việc. Trước khi đi làm, cô ấy đã cai sữa
cho con, bắt đầu lặp lại chu kỳ sáng đi sớm tối về muộn. Người cô ấy như tràn trề
sức lực, về tới nhà vừa chăm con vừa làm cơm, đêm lại trở dậy mấy lần, nhưng
sáng nào cũng dậy sớm làm đồ ăn sáng, rồi chuẩn bị đồ ăn cho con và bảo mẫu ở
nhà. Bình Bình thường nói so với trước khi sinh con, hình như trời sáng nhanh hơn,
tối muộn hơn, thời gian cho riêng mình ngày một ngắn đi, nhưng tinh thần minh mẫn
và sung sức hơn trước.
Nhìn dáng vợ tất tả, tôi thường nói đùa rằng, Coi như em đã hoàn thành quá trình từ
con gái trở thành phụ nữ nhé. Tuy có hơi muộn một chút nhưng kết quả cũng không
đến nỗi.
Thời gian trôi qua thật mau, con tôi đã gần hai tuổi. Chúng tôi cũng sắp được thở
phào. Đúng lúc có một khách hàng muốn mời tôi xuống Thâm Quyến chơi vài ngày,
tổng cộng cả thời gian đi lại và chơi là năm ngày. Tôi muốn Bình Bình cùng đi. Thoạt
đầu cô không chịu, lấy lí do con còn nhỏ, bận việc. Nhưng tôi cũng thích đùa, cứ
nhất định đòi vợ đi cùng. Từ khi lấy nhau tới giờ, tôi vẫn tiếc là hai vợ chồng chưa đi
du lịch lần nào, nay có cơ hội phải bù đắp. Thấy tôi cứ giục giã không thôi, vợ tôi
cuối cùng cũng nhận lời, gửi con và bảo mẫu về nhà bố mẹ vợ.
Giờ bay là hơn mười giờ sáng. Đã gửi con về nhà bố mẹ từ tối hôm trước nên tinh

Nguồn: thuvienmienphi

 

Bạn phải gởi bình luận/ đánh giá để thấy được link tải

Nếu bạn chưa đăng nhập xin hãy chọn ĐĂNG KÝ hoặc ĐĂNG NHẬP
 
 

BÌNH LUẬN


Nội dung bậy bạ, spam tài khoản sẽ bị khóa vĩnh viễn, IP sẽ bị khóa.
Đánh giá(nếu muốn)
 BÌNH LUẬN

ĐÁNH GIÁ


ĐIỂM TRUNG BÌNH

0
0 Đánh giá
Tài liệu rất tốt (0)
Tài liệu tốt (0)
Tài liệu rất hay (0)
Tài liệu hay (0)
Bình thường (0)
Thành viên
Nội dung đánh giá

 
LINK DOWNLOAD

Ai-La-Ke-Thu-Ba-Nhung-Cau-Chuyen-Ngoai-Tinh-Co-That-o-Trung-Quoc.pdf[0.77 M]

File đã kiểm duyệt
     Báo vi phạm bản quyền
Pass giải nén (Nếu có):
thuvienmienphi.com
DOWNLOAD
(Miễn phí)

Tài liệu tương tự