Thơ Từng Ôm và Mặt Trời Từng Hạt

Thơ từng ôm và mặt trời từng hạt Nắng trên không gian và thơ trên nắng Thơ làm ra nắng nắng ra thơ Mặt trời cất chứa trong lòng trái khổ qua Thơ bốc thành hơi trên bát canh mùa Đông, trong khi bên ngoài gió hú Thơ theo gió đi về cồn xưa bãi cũ Mái tranh nghèo còn đứng đợi ven sông Thơ nơi từng giọt mưa Xuân Thơ trong từng đốm lửa hồng Nắng cất chứa trong lòng

Hương Vị Của Đất Văn Lang Dị Sử

Thuở xưa, khi trời đất còn mịt mờ, chưa có ánh sáng, có một con chim lớn bay tới đậu trên mặt đất. Hai cánh chim lớn như hai màn đêm, phủ trọn mặt đất. Trong một khoảng thời gian không biết mấy trăm triệu năm, chim Hồng Bàng nằm yên trong tư thế ấy. Rồi một lúc kia, chim đặt xuống trên đất hai chiếc trứng vĩ đại, và thong thả bay đi. Tiếng đập cánh của chim vun vút

Thương Nhớ Mười Hai

Bắt đầu viết cuốn sách này thì là nhớ. Viết đến câu chót bài “Tháng chín” thì là thương. Thương không biết bao nhiêu, nhớ không biết ngần nào người bạn chiếu chăn Nguyễn Thị Quỳ.Thành mến tặng Quỳ cuốn sách này để thay mấy lời ai điếu.Thoạt đầu ai cũng tưởng chẳng làm sao. Cùng là đất nước, đi đâu mà chả thế? Từ Bắc vàoTrung, đâu đâu lại không có những con mắt nhìn vào những con mắt mà

Phở

Trong muôn vàn thực tế phong phú của nhân dân Việt-Nam, có một cái thực tế mà hàng ngày ít ai nỡ tách rời nó, tức là cái thực tế phở. Cái thực tế phở ấy lồng vào trong những cái thực tế vĩ đại của dân tộc...

Trên Đỉnh Non Tản

Núi cao sông hãy còn dàiNăm năm báo oán đời đời đánh ghen Làng Chàng Thôn, tổng Kim Quan, huyện Thạch Thất, tỉnh Sơn Tây là một làng trung du mà hai phần ba số dân làm nghề thợ mộc. Cái chàng cái đục của dân Chàng Thôn không những được người trần biết đến mà thỉnh thoảng dăm bảy năm một, lại có người tiên trên núi hạ sơn cầu đến, sau những vụ lụt to tháng 8 đánh chìm

Tập Thơ Hàn Mặc Tử

Âm Thầm Từ gió xuân đi, gió hạ về Anh thƣờng gửi gắm mối tình quê Bên em mỗi lúc trên đƣờng cái Hóng mát cho lòng đƣợc thoả thuê! Em có ngờ đâu trong những đêm Trăng ngà giãi bóng mặt hồ êm Anh đi thơ thẩn nhƣ ngây dại Hứng lấy hƣơng nồng trong áo em Bên khóm thuỳ dƣơng em thƣớt tha Bên này bờ liểu anh trông qua Say mơ vƣớng phải mùa hƣơng ƣớp Yêu cái

Tập Thơ Hồ Xuân Hương

Chửa Hoang Cả nể cho nên hóa dở dang, Nỗi niềm có thấy hỡi chăng chàng? Duyên thiên chưa thấy nhô đầu dọc, Phận liễu sao đành nẩy nét ngang Cái nghĩa trăm năm chàng nhớ chửa? Mảnh tình một khối thiếp xin mang. Quản bao miệng thế lời chênh lệch, Không có nhưng mà có mới ngoan.

Am Mây Ngủ

Truyện Am Mây Ngủ tuy nói về công chúa Huyền Trân nhưng ở đây hình ảnh công chúa Huyền Trân không thể tách rời ra khỏi hình ảnh của người tăng sĩ áo vải sống trên am Ngọa Vân núi Yên Tử. Người ấy là Trúc Lâm đại sĩ, tổ thứ nhất của thiền phái Trúc Lâm.Trong Am Mây Ngủ, tác giả đã lấy lòng của một Thiền sư để hiểu lòng một vị Thiền sư. Đó là nét cảm động

Tập Thơ Xuân Quỳnh

Anh Cây bút gẫy trong tay Cặn mực khô đáy lọ ánh điện tắt trong phòng Anh về từ đường phố Anh về từ trận gió Anh về từ cơn mưa Từ những ngày đã qua Từ những ngày chưa tới Từ lòng em nhức nhối... Thôi đừng buồn nữa anh Tấm rèm cửa màu xanh Trang thơ còn viết dở Tách nước nóng trên bàn Và lòng em thương nhớ... ở ngoài kia trời gió ở ngoài kia trời mưa

Tập Thơ Thế Lữ

Ác Mộng Tặng Nguyễn-Trọng-Phấn Tôi mơ thấy đang nằm trên vũng máu, Chống tay lên nghe tiếng những hồn kêu. Khắp bốn phương lòe loẹt lửa trời chiều, Muôn vật đắm trong một màu đỏ khé. Tôi chợt hiểu: hình ảnh đời là thế; Có phải còn vui đẹp lắm đây chăng? Tôi muốn quên đi trong thú mơ màng, Và gượng cất tiếng cười che tiếng khóc. Nhưng số mệnh vẫn chưa vừa lòng độc, Nhất định dùng quyền lực

Tập Thơ Phùng Quán

Cây Cọ Kể từ khi hạt gieo xuống đất Cho đến lúc bứng được cây trồng Phải mất đúng hai năm. Kể từ khi rễ cây bén đất Cho đến lúc chặt được ngọn lá đầu Phải bẩy năm sau Mỗi năm cây ra mười hai lá Như mỗi năm có mười hai tuần trăng. Người sốt ruột kêu: - Hữu ích lâu quá! Cây giản di trả lời: - Vì tôi là Cọ! Rồi cây sẽ chẳng nói gì thêm

Tập Thơ Lưu Trọng Lư

Bâng Khuâng Ta còn thấy bóng kẻ thơ ngây, Xe chồn gối mỏi trở về đây, Trên đường hiu quạnh khách đau mỏi, Chán nản hung hăng nện gót giày; Ngàn liễu xanh xanh con cò trắng, Lạnh lẽo xa vời ủ rũ bay. Ta còn thấy bóng kẻ thơ ngây, Rẽ lau vạch suối tới am mây, Nắng trần chan chát, lòng trần héo, Mịt mù dặm cát một chòm cây, Dừng lại đây bóng im cửa Phật, Dừng lại

Tập Thơ Lưu Quang Vũ

Anh Chẳng Còn Gì Nữa Anh chẳng còn gì nữa để yêu em Chẳng còn gì nữa Những con chim ngờ nghệch tuổi thơ Trong chiếc bẫy thời gian đã chết Hàng rào mát với quả chuông sùng tín Đã tan thành cát bụi dưới lòng sông Bây giờ anh trong suốt như không khí Như gió hoang không hình không giới hạn Không nhà không chốn nghỉ không tên Không gương mặt nụ cười để hiện ra trước em Chỉ

Tập Thơ Tố Hữu

Bầm Ơi! Ai về thăm mẹ quê ta Chiều nay có đứa con xa nhớ thầm... Bầm ơi có rét không bầm! Heo heo gió núi, lâm thâm mưa phùn Bầm ra ruộng cấy bầm run Chân lội dưới bùn, tay cấy mạ non Mạ non bầm cấy mấy đon Ruột gan bầm lại thương con mấy lần. Mưa phùn ướt áo tứ thân Mưa bao nhiêu hạt, thương bầm bấy nhiêu! Bầm ơi, sớm sớm chiều chiều Thương con, bầm

Tập Thơ Đỗ Trung Quân

Anh Có Còn Chút Trí Nhớ Nào Không Có quá nhiều thứ phải ngoái nhìn Bao giờ thì chúng ta thanh thản? Có quá nhiều thứ phải sái cổ gãi đầu Phải cố nhớ Phải ca hát Cái đầu – chúng ta ai cũng có vấn đề em ạ Phía trước là bầu trời – cái tựa phim nghe kêu ra phết Nhưng ta cứ phải ngoái nhìn Cứ phải nhắc nhau một ngày nào đó Cứ phải nhắc nhau một

Thơ Nguyễn Bính

Nhà thơ Nguyễn Bính mất cách đây gần 30 năm. Sinh thời, tuy ông là một nhà thơ nổi tiếng đến mức dường như không người Việt Nam nào không biết đến thơ ông, thế nhưng suốt đời, trên cái thân danh của người thi sĩ rất mực tài tình ấy chưa bao giờ được đời khoác cho tấm áo vinh quang chói lọi như ông đáng được hưởng. Suốt đời Nguyễn Bính sống cơ cực, vất vưởng, nép mình hoà

Tập Thơ Nguyên Sa

Cần Thiết Không có anh lấy ai đưa em đi học về? Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học? Ai lau mắt cho em ngồi khóc? Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa? Những lúc em cười trong đêm khuya, Lấy ai nhìn những đường răng em trắng? Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh Lúc sương mù ai thở để sương tan Ai cầm tay cho đỏ má hồng em Ai thở nhẹ cho mây

Tập Thơ Chế Lan Viên

Các Mùa Hoa Thôi không còn chờ mùa hoa phía trước Mà ngoái đầu nhẩm lại các mùa hoa phía sau Đấy là quy luật Nhận mà không đau Nhớ từ mùa hoa trong vườn mẹ Lúc ấy là mai hay đào? Lại nhớ mùa hoa xoan xứ Huế Màu ngọc hồng trong chiêm bao... Thôi cho ta khỏi đếm từng mùa hoa một Ta có còn nó đâu? Không phải hoa khuất mà ta khuất Ta đi vào xứ không

Tập Thơ Bùi Giáng

Anh Sực Nhớ Anh sực nhớ Sơn Chà Phường Rạnh Anh sực nghe mưa tạnh gió chiều Hoàng hôn trút mộng hoang liêu Sông dài biển rộng ngọn triều đang dâng Mà em ở cô đơn khóm trúc Một xóm làng hiu hắt xa xôi Anh mang nhung nhớ cuối trời Ngóng về thôn ổ đầu đời quạnh hiu Anh biết rõ từ chiều qua sớm Sớm chiều em vui chớm chợt buồn Một mình nhìn bóng sương buông Vui là

Tập Thơ Xuân Diệu

Anh Đã Giết Em Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh Từ đây anh không được yêu em ở trong sự thật Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất Ta nhìn nhau, bốn mắt biết làm sao? Ôi! Em mến yêu! Em vẫn là người anh yêu mến nhất. Cho đến bây giờ ruột anh vẫn thắt Tim anh vẫn đập như vấp thời gian, Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn, Nhớ đoạn